BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

Học liệu điện tử

VIDEO GIỚI HIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

CẨM NANG KIẾN THỨC THÚ VỊ

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    THU_VIEN_304_5.jpg TAP_THE_304_9.jpg 26.jpg Doi_non.jpg TU_LIEU_11.jpg TU_LIEU.jpg TU_LIEU_10.jpg TU_LIEU_9.jpg TU_LIEU_8.jpg TU_LIEU_7.jpg TU_LIEU_6.jpg TU_LIEU_5.jpg TU_LIEU_3.jpg TU_LIEU_2.jpg TU_LIEU_1.jpg RA_CHOI.jpg DOC_2.jpg DOC_1.jpg 1A_2324.jpg 1A3.jpg

    TOÁN TIỂU HỌC

    💕💕“Tri thức là sức mạnh” [F.Bacon]Trong cách học, phải lấy tự học làm cốt”💕💕

    Bác Hồ của chúng em | Chu Trọng Huyến

    Ống nhòm hổ phách

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Hoàng Thị Phương
    Ngày gửi: 21h:55' 31-01-2025
    Dung lượng: 3.7 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    https://thuviensach.vn

    [ebook©vctvegroup]

    Vật Chất Tối Của Ngài - Tập 3 - Ống Nhòm Hổ Phách
    —★—

    Tác giả: Philip Pullman

    Người dịch: Trang Rose

    Phát hành: WingsBooks

    Nhà xuất bản Kim Đồng 2020

    https://thuviensach.vn

    Hãy kể về sức mạnh của Người, hát về vẻ thanh nhã của Người,
    Áo choàng là ánh sáng, màn che tỏa không trung;
    Cỗ xe cuồng nộ ấy nơi mây giông thành hình,
    Con đường cánh bão tố Người đi là bóng tối.
    Robert Grant, trong Thánh ca xưa và nay.

    Hỡi các vì sao,
    chẳng phải do các ngươi mà kẻ si tình khao khát
    được thấy mặt người yêu? Chẳng phải sự hiểu biết
    đầy thầm lặng của y
    về nét mặt thuần khiết của nàng
    tới từ những chòm sao thanh khiết?
    Rainer Maria Rilke, Khúc bi ca Duino thứ ba
    Trong Tuyển tập thơ của Rainer Maria Rilke
    (Stephen Mitchell dịch từ tiếng Đức sang tiếng Anh)

    Những dải hơi nước mịn màng phả ra từ các sinh vật sống.
    Trời đêm se lạnh, nhẹ nhàng và tràn ngập thiên thần
    Thình thịch nã xuống những vật sống. Các nhà máy đều sáng đèn,
    Tiếng chuông hòa âm vang vọng mà chẳng ai nghe.
    Chúng ta cuối cùng cũng được bên nhau,
    dẫu cho muôn trùng xa cách.
    John Ashbery, Giáo sĩ
    Trong Sông và núi

    https://thuviensach.vn

    Ống nhòm hổ phách là phần thứ ba và cũng là phần cuối của bộ truyện VẬT
    CHẤT TỐI CỦA NGÀI, một câu chuyện ba tập khởi đầu ở Bắc Cực Quang
    rồi nối tiếp bằng Con dao kì ảo. Tập cuối di chuyển giữa vài vũ trụ khác
    nhau.

    https://thuviensach.vn

    1
    Kẻ say ngủ bị bỏ bùa mê
    Khi lũ thú săn mồi,
    Từ hang tối sâu thẳm,
    Nhìn cô hầu say giấc.
    William Blake

      Trong một thung lũng rợp bóng đỗ quyên, sát với đường băng vĩnh cửu,
    nơi dòng sông mang màu trắng đục do nước từ băng tan tung bọt và nơi bồ
    câu cùng khổng tước bay giữa những rặng thông bạt ngàn, lấp ló một hang
    động bị che khuất gần hết bởi vách núi cheo leo phía trên và đám lá cứng đờ
    nặng nề túm tụm bên dưới.
    Khu rừng tràn ngập âm thanh: dòng nước chảy giữa các khe đá, gió
    luồn qua đám lá kim trên những cành thông, côn trùng rả rích, thú có vú nhỏ
    sống trên cây gọi bạn, và chim chóc líu lo. Cứ chốc chốc, một đợt gió mạnh
    sẽ khiến các cành tuyết tùng hay linh sam cọ vào nhau rồi rền rĩ kêu như
    tiếng đàn cello.
    Đó là một nơi ánh nắng chan hòa , không bao giờ ngừng lung linh;
    những tia sáng màu vàng chanh chói lọi đâm xuyên xuống nền rừng giữa
    những vệt và mảng râm màu xanh nâu; ánh sáng đó cũng không bao giờ
    chịu đứng yên, không bao giờ ổn định, do sương mù trôi dạt thường xuyên
    lơ lửng giữa những ngọn cây, lọc toàn bộ ánh nắng thành bảy sắc cầu vồng
    long lanh như ngọc trai và quét lên mọi quả thông một lớp nước ẩm khiến

    https://thuviensach.vn

    chúng lấp lánh khi sương tan. Đôi khi, không khí ẩm trong những đám mây
    cô đọng lại thành các hạt bé tin hin nửa sương mù nửa mưa, chúng lơ lửng
    hạ xuống chứ không phải rơi, tạo ra tiếng lộp độp rất khẽ giữa hàng triệu
    chiếc lá nhọn.
    Bên cạnh dòng sông có một lối đi nhỏ dẫn từ một ngôi làng - chỉ đông
    hơn một tổ hợp nhà ở của những người chăn gia súc chút ít - dưới chân
    thung lũng, đến một ngôi đền hầu như đã hoang tàn gần phía đầu của dòng
    nước, một nơi có những ngọn cờ lụa bạc phếch tung bay trong luồng gió
    không ngừng thổi tới từ rặng núi cao, nơi bánh lúa mạch và trà khô được các
    dân làng ngoan đạo cúng tế. Một hiệu ứng kì lạ của ánh sáng, băng giá và
    hơi nước bao lấy đỉnh thung lũng bằng những dải cầu vồng không bao giờ
    tan.
    Hang động nằm phía trên lối đi một chút. Nhiều năm trước, một người
    sùng đạo đã sống ở đó, thiền định, nhịn ăn và cầu nguyện. Người ta tỏ lòng
    tôn kính với nơi này vì kí ức gắn với ông. Nó sâu khoảng mười mét, sàn
    khô: Hang ổ lí tưởng cho một con gấu hoặc một con sói, tuy vậy những sinh
    vật duy nhất sống trong đó nhiều năm trời lại là chim chóc và dơi.
    Nhưng hình hài đang co quắp bên trong lối vào, đôi mắt đen láo liên
    quan sát mọi hướng, đôi tai thính nhạy vểnh lên, lại chẳng phải là chim hay
    dơi. Ánh nắng phả mạnh xuống bộ lông vàng óng ả của nó, đôi tay khỉ xoay
    một quả thông hết hướng này lại sang hướng kia, bẻ gãy từng nhánh bằng
    những ngón tay thoăn thoắt rồi cào lấy quả hạch ngọt lịm bên trong.
    Đằng sau nó, ngay bên trong vạch nắng chiếu tới, Phu nhân Coulter
    đang đun nước trong một cái xoong nhỏ trên bếp dầu. Khi con linh thú khẽ
    rên lên cảnh báo, bà liền ngước nhìn.
    Bước theo lối mòn trong rừng là một cô gái nhỏ trong làng. Phu nhân
    Coulter biết cô là ai: Đã vài ngày rồi Ama luôn mang đồ ăn tới cho bà. Lúc
    mới đến, Phu nhân Coulter đã loan tin rộng rãi rằng bà là một người sùng
    đạo đang thực hiện thiền định và cầu nguyện, kèm theo lời thề không bao
    giờ nói chuyện với đàn ông. Ama là người duy nhất bà cho phép ghé qua.

    https://thuviensach.vn

    Tuy nhiên lần này cô bé không đi một mình. Cha cô đi cùng, đứng đợi
    cách đó không xa, trong lúc Ama trèo lên hang động.
    Ama tới cửa động rồi cúi chào.
    “Cha cử con đến cùng với lời cầu nguyện cho thiện chí của bà,” cô bé
    lên tiếng.
    “Chào cháu gái,” Phu nhân Coulter nói.
    Cô bé đặt cái bọc quấn trong vải cotton đã bạc màu mình đang ôm
    xuống chân của Phu nhân Coulter. Sau đó cô chìa ra một bó hoa nhỏ, khoảng
    một tá cỏ chân ngỗng được buộc lại bằng một dải cotton, rồi bắt đầu nói
    bằng giọng liến thoắng đầy căng thẳng. Phu nhân Coulter hiểu được chút ít
    thứ ngôn ngữ của những cư dân vùng núi này, nhưng không bao giờ để cho
    họ biết chút ít đó là ngần nào. Vì vậy bà mỉm cười ra hiệu cho cô mím môi
    lại, rồi quan sát linh thú của hai người. Con khỉ vàng đang chìa ra bàn tay
    đen đúa nhỏ xíu của mình, con linh thú bươm bướm của Ama liền rập rờn
    bay lại gần, gần nữa cho đến khi nó đậu lên ngón tay trỏ chai sạn.
    Con khỉ từ tốn nâng nó lên tai mình, Phu nhân Coulter lập tức cảm thấy
    một luồng thấu hiểu nhỏ xíu tuôn vào tâm trí mình, khiến cho những lời của
    cô bé trở nên rõ ràng. Dân làng lấy làm mừng khi một nữ sĩ sùng đạo như bà
    tìm chỗ ẩn trú trong hang động, nhưng người ta đồn thổi rằng bà có người đi
    cùng, một người về mặt nào đó rất nguy hiểm và hùng mạnh.
    Đó là điều khiến dân làng e sợ. Nhân vật còn lại này liệu là chủ nhân
    của Phu nhân Coulter, hay là bầy tôi của bà ta? Liệu bà ta có ác ý gì không?
    Bà ta đến đây với mục đích gì? Họ có định ở lâu không? Ama truyền tải
    những câu hỏi này cùng với vô vàn mối lo ngại.
    Một câu trả lời khác lạ nảy ra trong đầu Phu nhân Coulter khi sự thấu
    hiểu của con linh thú thấm vào bà. Bà có thể nói sự thật. Không phải tất cả,
    hẳn nhiên rồi, mà là một vài điều. Bà cảm thấy người khẽ run lên khoái trá
    trước ý tưởng đó, nhưng lại không để lộ ra trong giọng nói khi giải thích:
    “Phải, có một người đang ở cùng với ta. Nhưng không có gì phải sợ cả.
    Đó là con gái ta, nó đang chịu một lời nguyền khiến nó say ngủ. Chúng ta

    https://thuviensach.vn

    phải đến đây để trốn kẻ đã bỏ bùa con bé, trong lúc ta cố gắng chữa trị cho
    nó và bảo vệ nó khỏi nguy hiểm. Đến nhìn nó đi, nếu cháu muốn.”
    Ama đã dịu đi phần nào nhờ giọng nói nhẹ nhàng của Phu nhân
    Coulter, nhưng vẫn còn lo sợ một phần; nhắc đến kẻ bỏ bùa và lời nguyền
    lại càng khiến cô kinh hãi hơn. Nhưng con khỉ vàng lại đang ôm linh thú của
    cô hết mực dịu dàng, bên cạnh đó, bản thân cô cũng tò mò, vậy là cô theo
    chân Phu nhân Coulter vào trong động.
    Cha cô bé ở con đường bên dưới bước tới trước một bước, con linh thú
    quạ của ông vung cánh lên vài lần, nhưng ông vẫn giữ nguyên vị trí.
    Phu nhân Coulter thắp một ngọn nến vì ánh sáng đang yếu đi nhanh
    chóng, rồi dẫn Ama vào phía sau hang động. Đôi mắt của cô gái nhỏ long
    lanh trong bóng tối, hai bàn tay cô cùng cử động theo động tác lặp đi lặp lại
    của một ngón tay trên ngón cái, rồi lại một ngón tay trên ngón cái, để xua đi
    hiểm nguy hay khiến các linh hồn xấu xa bị rối loạn.
    “Cháu thấy không?” Phu nhân Coulter nói. “Con bé không làm hại
    được ai đâu. Không có gì phải sợ hãi cả.”
    Ama nhìn dáng người nằm trong túi ngủ. Đó là một cô bé có lẽ lớn hơn
    cô khoảng ba hay bốn tuổi gì đó. Mái tóc cô mang màu sắc mà Ama chưa
    từng thấy bao giờ - một màu vàng hung giống như bờm sư tử. Môi cô mím
    chặt lại với nhau, cô đang ngủ rất say, không có gì phải nghi ngờ, vì linh thú
    của cô đang nằm cuộn tròn và ngủ li bì bên cổ cô chủ. Nó mang hình dáng
    của một sinh vật giống như cầy mangut, nhưng lại có màu vàng đỏ và nhỏ
    người hơn. Con khỉ vàng ân cần vuốt mượt lông giữa hai tai con linh thú
    đang say ngủ, và Ama thấy sinh vật cầy mangut kia cựa quậy với vẻ không
    thoải mái rồi khẽ kêu lên một tiếng meo khàn đục. Linh thú của Ama, trong
    dạng chuột, nép sát vào cổ Ama trong lúc hoảng hốt nhòm qua tóc cô.
    “Cháu có thể kể lại cho cha mình những gì đã thấy,” Phu nhân Coulter
    nói tiếp. “Chẳng có linh hồn ma quỷ nào cả. chỉ là con gái ta, say ngủ vì bùa
    chú, và đang được ta chăm sóc. Nhưng làm ơn, Ama ạ, hãy nói với cha cháu
    rằng việc này nhất quyết phải được giữ bí mật. Không ai khác ngoài hai
    người được biết Lyra đang ở đây. Nếu kẻ bỏ bùa biết được vị trí của con bé,

    https://thuviensach.vn

    hắn sẽ lùng tìm rồi hủy diệt nó, cả ta nữa, và tất cả mọi thứ xung quanh. Nên
    là suỵt! Kể với cha cháu, nhưng không một ai khác nữa.”
    Bà quỳ xuống bên cạnh Lyra, vuốt lọn tóc ướt ra khỏi gương mặt say
    ngủ và cúi thấp xuống để hôn lên má con gái mình. Rồi bà nhìn lên với đôi
    mắt buồn bã đầy tình thương và mỉm cười với Ama bằng một vẻ thương
    cảm mạnh mẽ đến nỗi cô gái nhỏ cảm thấy nước mắt đang ậc lên che lấp
    tầm nhìn.
    Phu nhân Coulter cầm tay Ama khi hai người quay trở lại lối vào hang
    động, họ thấy cha cô bé đang lo lắng nhìn lên từ phía dưới. Người phụ nữ
    chắp hai tay lại với nhau rồi cúi chào ông, ông đáp lại với vẻ nhẹ nhõm
    trong khi con gái mình, sau khi đã cúi chào cả Phu nhân Coulter lẫn người
    đang say ngủ vì bùa chú, quay đi rồi chạy thật nhanh xuống con dốc trong
    ánh chạng vạng. Cha và con cùng nhau cúi chào hang động một lần nữa rồi
    ra về, biến mất trong bóng tối của đám đỗ quyên dày đặc.
    Phu nhân Coulter quay lại với xoong nước trên bếp, lúc này đã gần sôi.
    Bà cúi xuống nghiền một ít lá khô để cho vào đó, bỏ hai nhúm từ túi
    này, một từ túi kia, rồi thêm ba giọt của một thứ dầu màu vàng nhạt. Bà
    khuấy nhanh hỗn hợp đó, nhẩm đếm trong đầu cho tới khi năm phút trôi
    qua. Sau đó bà bắc xoong xuống khỏi bếp và ngồi chờ chất lỏng nguội đi.
    Xung quanh bà rải rác vài dụng cụ từ chỗ cắm trại bên hồ nước xanh
    biếc nơi Ngài Charles Latrom đã chết: một cái túi ngủ, một balô có quần áo
    để thay và đồ tắm rửa, vân vân. Ngoài ra còn có một hộp vải bạt lắp khung
    gỗ chắc chắn lót bông gạo, chứa đủ thứ thiết bị; và một khẩu súng lục đựng
    trong bao.
    Nước sắc nhanh chóng nguội đi trong không khí loãng. Ngay khi nó hạ
    xuống nhiệt độ của máu, bà cẩn thận đổ vào một chiếc cốc kim loại có mỏ
    rồi mang ra khu phía sau của hang động. Con khỉ vàng thả rơi quả thông
    xuống để cùng đi với bà.
    Phu nhân Coulter cẩn thận đặt cái cốc lên một hòn đá thấp rồi quỳ
    xuống bên cạnh Lyra đang ngủ. Con khỉ vàng thu người ngồi ở bên còn lại
    của bà, sẵn sàng tóm lấy Pantalaimon nếu nó tỉnh dậy.

    https://thuviensach.vn

    Tóc của Lyra hơi ẩm, mắt cô động đậy phía sau mí mắt nhắm nghiền.
    Cô bắt đầu cựa quậy: Phu nhân Coulter đã cảm thấy lông mi của cô bé động
    đậy khi bà hôn cô, và biết rằng không bao lâu nữa Lyra sẽ tỉnh lại hoàn toàn.
    Bà luồn một tay xuống dưới đầu cô bé, còn tay kia nhấc những lọn tóc
    ẩm ra khỏi trán cô. Môi Lyra hé mở, cô khẽ rên lên; Pantalaimon dịch lại
    gần ngực cô hơn một chút. Đôi mắt con khỉ vàng không hề rời khỏi linh thú
    của Lyra, những ngón tay nhỏ xíu đen đúa của nó giật giật nơi mép túi ngủ.
    Một cái nhìn từ Phu nhân Coulter khiến nó liền thả ra rồi lùi lại khoảng
    một gang tay. Người phụ nữ nhẹ nhàng nhấc cô con gái lên, để vai cô rời
    khỏi mặt đất và đầu ngả ra. Lyra hít mạnh rồi mở hé mắt, chớp chớp một
    cách nặng nề.
    “Roger,” cô lầm bầm. “Roger… cậu ở đâu… tớ không thấy được…”
    “Suỵt,” mẹ cô thì thầm, “suỵt, con yêu, uống cái này đi.”
    Giữ cái cốc bên miệng Lyra, bà nghiêng nó để một giọt chất lỏng làm
    ướt môi cô. Lưỡi của Lyra cảm thấy nó và liền cử động để liếm. Phu nhân
    Coulter nhỏ thêm một ít chất lỏng vào miệng cô, thật cẩn thận, để cho cô bé
    nuốt từng ngụm trước khi đổ thêm vào.
    Quá trình này mất vài phút, nhưng cuối cùng cái cốc cũng sạch trơn, và
    Phu nhân Coulter lại đặt con gái xuống. Ngay khi đầu Lyra vừa chạm đất,
    Pantalaimon liền nhích lại quanh cổ cô. Bộ lông màu vàng đỏ của nó cũng
    ẩm ướt giống tóc cô. Chúng lại chìm sâu vào giấc ngủ.
    Con khỉ vàng nhẹ nhàng chạy tới miệng hang động và ngồi xuống trở
    lại, quan sát lối đi. Phu nhân Coulter nhúng một mảnh vải flanen vào chậu
    nước lạnh rồi lau mặt cho Lyra, sau đó bà kéo khóa túi ngủ để lau rửa tay, cổ
    và vai cho cô bé, vì người Lyra đang nóng bừng. Rồi mẹ cô lấy một cái lược
    và nhẹ nhàng gỡ những mối rối trên tóc Lyra, vuốt nó lại khỏi trán, rẽ ngôi
    một cách gọn gàng.
    Bà để mở túi ngủ để cô bé có thể hạ nhiệt, sau đó cởi cái bọc mà Ama
    mang đến: vài ổ bánh mì dẹt, một cái bánh làm từ trà ép, chút xôi bọc trong
    tấm lá lớn. Đã đến giờ nhóm lửa rồi. Giá lạnh ở vùng núi vào ban đêm dữ
    dội vô cùng. Làm theo đúng thứ tự, bà cạo một ít bùi nhùi khô, dựng đống

    https://thuviensach.vn

    lửa rồi đánh diêm. Đó là một điều khác cần phải nghĩ đến: diêm đã gần hết,
    cả dầu để đun bếp nữa; từ giờ bà sẽ phải giữ cho lửa cháy cả ngày và đêm.
    Con linh thú của bà đang tỏ ra bất mãn. Nó không thích việc bà đang
    làm trong hang động này, nhưng khi cố gắng thể hiện sự lo ngại của mình,
    nó liền bị bà gạt đi. Con khỉ quay lưng lại, mọi đường nét trên cơ thể đều
    toát lên vẻ khinh bỉ khi nó búng vảy từ quả thông vào bóng tối. Bà chẳng
    buồn để tâm mà tiếp tục nhóm lửa một cách điềm tĩnh và khéo léo, rồi bà đặt
    xoong lên để đun chút nước uống trà.
    Tuy vậy, sự hoài nghi của con khỉ cũng ảnh hướng tới bà. Trong lúc
    bóp vụn thỏi trà màu xám đen vào nồi nước, bà tự hỏi không hiểu bản thân
    nghĩ mình đang làm gì đây, liệu có phải mình đã phát điên rồi không, và cứ
    nghĩ đi nghĩ lại, điều gì sẽ xảy ra nếu Giáo hội phát hiện được chuyện này.
    Con khỉ vàng nói đúng. Bà không chỉ đang che giấu Lyra: Bà đang giấu đi
    chính đôi mắt của mình nữa.

    https://thuviensach.vn

    Từ trong bóng tối anh bạn nhỏ tới, lòng tràn hi vọng cũng như sợ hãi, miệng
    không ngừng thì thầm:
    “Lyra - Lyra - Lyra…”
    Đằng sau cậu là những dáng hình khác, thậm chí còn mờ ảo hơn cậu,
    và im lặng hơn. Họ dường như thuộc cùng nhóm và cùng loại, nhưng họ
    không có mặt để thấy được hay có giọng nói phát ra; bản thân giọng cậu thì
    chẳng bao giờ to hơn một tiếng thì thầm, còn gương mặt cậu lại bị phủ bóng
    và nhòe đi như một thứ đã gần bị lãng quên.
    “Lyra… Lyra…”
    Họ đang ở đâu vậy?
    Trên một vùng đồng bằng mênh mông nơi không một tia sáng phát ra
    từ bầu trời đen thẫm, nơi sương giăng mờ đường chân trời khắp bốn bề.
    Nền đất trơ trụi, bị đè bẹp bởi áp lực của hàng triệu bước chân, dẫu cho
    những bàn chân đó còn nhẹ hơn lông hồng; vậy hẳn là thời gian đã ép bẹp
    nó, dẫu cho thời gian tại nơi đây chẳng hề dịch chuyển; vậy hẳn là mọi thứ
    vẫn luôn như thế này. Đây là điểm tận cùng của mọi nơi và cuối cùng của
    mọi thế giới.
    “Lyra…”

    https://thuviensach.vn

    Tại sao họ lại ở đó?
    Họ bị giam cầm. Có kẻ đã gây ra một tội ác, dù chẳng ai biết đó là gì,
    hoặc kẻ nào đã làm điều đó, hay uy quyền nào đã phán quyết.
    Tại sao cậu bé lại liên tục gọi tên Lyra?
    Hi vọng.
    Họ là ai?
    Những hồn ma.
    Lyra không thể chạm vào họ dù cho có cố gắng đến thế nào đi nữa. Đôi
    tay lúng túng của cô cứ thế xuyên qua, nhưng cậu bé vẫn đứng đó khẩn nài.
    “Roger,” cô kêu lên, nhưng giọng cô phát ra chỉ là một tiếng thì thào,
    “ôi, Roger, cậu đang ở đâu? Nơi này là đâu vậy?”
    Cậu bé đáp: “Đây là thế giới của người chết, Lyra ạ - tớ không biết
    phải làm gì cả - tớ không biết liệu mình có ở đây mãi mãi không, tớ không
    biết liệu mình đã làm điều gì xấu chăng, vì tớ đã cố gắng ngoan ngoãn,
    nhưng tớ ghét nó, tớ sợ tất cả những điều này, tớ ghét nó…”
    Rồi Lyra nói: “Tớ

    https://thuviensach.vn

    2
    Balthamos và Baruch
    Rồi một linh hồn lướt qua trước mặt tôi;
    khiến lông tóc trên da thịt tôi dựng đứng.
    Sách Job

      “Yên lặng,” Will kêu lên. “Yên lặng đi. Đừng làm phiền tôi.”
    Lúc đó là ngay sau khi Lyra bị đưa đi, ngay sau khi Will xuống khỏi
    đỉnh núi, ngay sau khi cô phù thủy giết bố cậu. Will thắp chiếc đèn lồng nhỏ
    bằng thiếc lấy được từ túi đồ của bố mình với số diêm khô mà cậu tìm thấy
    cùng với nó, rồi chui vào hốc đá để mở balô của Lyra.
    Cậu lần mò bên trong bằng bàn tay lành lặn và thấy chiếc Chân Kế
    nặng trịch được bọc vải nhung. Cái máy lấp lánh dưới ánh sáng đèn lồng.
    Cậu giơ nó ra cho hai hình dáng đứng bên cạnh mình, những kẻ tự nhận là
    thiên thần.
    “Các ông có đọc được cái này không?” Cậu hỏi.
    “Không,” một giọng nói vang lên. “Đi với chúng ta. Cậu phải đi. Đến
    chỗ Ngài Asriel nào.”
    “Ai sai các người bám theo bố tôi? Các ông nói ông ấy không biết mình
    bị bám đuôi. Nhưng ông ấy biết,” Will dữ dằn nói. “Bố bảo tôi chờ gặp các
    ông. Ông ấy biết nhiều hơn các ông nghĩ. Ai cử các ông đến?”

    https://thuviensach.vn

    “Không ai cả. Chỉ có chúng ta thôi,” giọng nói lại vang tới. “Chúng ta
    muốn phục vụ Ngài Asriel. Còn người đàn ông đã chết, ông ta muốn cậu
    làm gì với con dao?”
    Will buộc phải ngập ngừng.
    “Bố bảo tôi phải đem nó đến cho Ngài Asriel,” cậu đáp.
    “Vậy thì đi với chúng ta thôi.”
    “Không. Cho tới khi tôi tìm được Lyra.”
    Cậu bọc lại lớp vải nhung lên Chân Kế rồi cho nó vào balô của mình.
    Sau khi đã đeo chắc, cậu choàng chiếc áo nặng nề của bố lên người để
    chống mưa rồi khom mình tại chỗ, điềm tĩnh nhìn hai cái bóng.
    “Các ông nói sự thật chứ?” Cậu hỏi.
    “Phải.”
    “Vậy các ông mạnh hơn con người, hay yếu hơn?”
    “Yếu hơn. Các cậu có da thịt thật sự, còn chúng ta thì không. Dù vậy,
    cậu vẫn phải đi với chúng ta.”
    “Không. Nếu tôi mạnh hơn, các ông sẽ phải nghe theo tôi. Hơn nữa, tôi
    còn có con dao. Vậy nên tôi có thể ra lệnh cho các ông: Giúp tôi tìm Lyra.
    Tôi không quan tâm sẽ mất bao nhiêu thời gian, tôi sẽ đi tìm cậu ấy trước rồi
    tới gặp Ngài Asriel.”
    Hai hình dáng lặng thinh trong vài giây. Rồi họ lướt đi để trao đổi với
    nhau, dù cho Will không thể nghe thấy họ nói gì.
    Cuối cùng họ quay trở lại, và cậu nghe thấy:
    “Được rồi. Cậu đang phạm sai lầm, nhưng cậu không cho chúng ta lựa
    chọn. Chúng ta sẽ giúp cậu tìm đứa trẻ này.”
    Will cố gắng nhìn xuyên qua màn đêm để thấy được họ rõ hơn, nhưng
    mưa khiến mắt cậu đầy ậc nước.
    “Lại gần đây để tôi có thể thấy các ông,” cậu nói.
    Họ tiến lại gần, nhưng dường như lại còn trở nên mờ mịt hơn.
    “Liệu tôi có thấy các ông rõ hơn trong ánh sáng ban ngày không?”

    https://thuviensach.vn

    “Không, còn kém hơn. chúng ta không phải cấp cao trong số các thiên
    thần.”
    “Ồ, nếu tôi không thể thấy các ông thì những người khác cũng sẽ không
    thể, như vậy các ông có thể tránh bị phát hiện. Hãy đi xem các ông có thể
    tìm ra Lyra đã đi đâu không. Chắc chắn cậu ấy không thể đi xa được. Có
    một người phụ nữ - bà ta sẽ ở cùng với cậu ấy - người phụ nữ đã đưa cậu ấy
    đi. Đi tìm đi, rồi quay lại nói cho tôi biết các ông thấy được gì.”
    Các thiên thần bay lên bầu không khí bão tố rồi biến mất. Một cảm giác
    u ám cùng cực đè nặng lên trái tim Will; cậu vẫn còn chút ít sức lực trước
    cuộc chiến với bố mình, nhưng giờ thì cậu sắp gục rồi. Việc duy nhất cậu
    muốn làm lúc này là nhắm đôi mắt nặng trĩu và đau nhức vì khóc này lại.
    Cậu kéo áo choàng lên quá đầu, ôm chặt chiếc balô vào ngực, rồi thiếp
    đi chỉ trong giây lát.
    “Không đâu cả,” một giọng nói cất lên.
    Will nghe thấy nó ở tận sâu thẳm trong giấc ngủ và vật lộn để tỉnh dậy.
    Cuối cùng (mất gần một phút vì cậu đang hoàn toàn vô thức) cậu cũng mở
    được mắt ra trước ánh bình minh rực rỡ trước mặt.
    “Các ông ở đâu thế?” Cậu lên tiếng.
    “Bên cạnh cậu,” thiên thần đáp. “Hướng này.”
    Mặt trời vừa ló rạng, các tảng đá cùng địa y và rêu trên đó tỏa sáng rực
    rỡ và lộng lẫy dưới ánh nắng sớm, nhưng cậu chẳng thể thấy bóng dáng nào
    cả.
    “Ta đã nói chúng ta sẽ khó nhìn thấy hơn dưới ánh sáng ban ngày,”
    tiếng nói tiếp tục. “Cậu sẽ thấy chúng ta rõ nhất vào lúc ánh sáng mờ ảo, lúc
    hoàng hôn hoặc bình minh; sau đó là trong bóng tối; kém nhất là dưới ánh
    nắng. Bạn ta và ta đã tìm xa phía dưới ngọn núi, nhưng không thấy cả người
    phụ nữ lẫn đứa trẻ. Nhưng có một hồ nước xanh mà bà ta hẳn đã cắm trại.
    Có một người đàn ông đã chết ở đó, và một phù thủy bị Quỷ hút hồn ăn
    mất.”

    https://thuviensach.vn

    “Một người chết? Ông ta trông như thế nào?”
    “Ông ta vào tầm lục tuần. Mập mạp, da căng mịn. Tóc xám bạc. Ăn vận
    sang trọng, và có dấu vết của một mùi nồng quanh mình.”
    “Ngài Charles,” Will thốt lên. “Là ông ta. Chắc chắn Phu nhân Coulter
    đã giết ông ta. Chậc, ít ra thì đó cũng là điều tốt.”
    “Bà ta để lại dấu vết. Bạn ta đã đi theo họ, anh ấy sẽ quay lại khi tìm ra
    vị trí của bà ta. Ta sẽ ở với cậu.”
    Will đứng dậy nhìn quanh. Cơn bão đã làm sạch không khí, khiến buổi
    sáng thật trong lành và tươi mát, nhưng điều đó lại chỉ khiến khung cảnh
    xung quanh cậu càng trở nên đau buồn hơn; vì nằm gần đó là xác của vài
    phù thủy đã hộ tống cậu và Lyra tới cuộc gặp gỡ với bố mình. Một con quạ
    ăn xác thối có cái mỏ hung bạo đã tới rỉa mặt của một trong số họ, Will còn
    có thể thấy một con chim lớn hơn đang lượn vòng phía trên, như thể đang
    lựa chọn bữa tiệc nào thịnh soạn nhất.
    Will lần lượt kiểm tra từng cái xác một, nhưng không ai trong số đó là
    Serafina Pekkala, nữ hoàng của tộc phù thủy, người bạn đặc biệt của Lyra.
    Rồi cậu sực nhớ ra: Chẳng phải cô đã đột ngột bỏ đi vì một việc khác không
    lâu trước khi hoàng hôn xuống sao?
    Vậy thì có thể cô vẫn còn sống. Ý nghĩ đó khiến cậu phấn chấn hơn,
    cậu rà soát đường chân trời để tìm một dấu hiệu nào đó của cô, nhưng chẳng
    thấy được gì ngoài không khí xanh biếc và đá nhọn ở mọi hướng đưa mắt.
    “Ông đang ở đâu thế?” Cậu nói với thiên thần.
    “Bên cạnh cậu,” giọng nói cất lên, “luôn là vậy.”
    Will nhìn sang bên trái, nơi giọng nói phát ra, nhưng chẳng thấy gì cả.
    “Vậy thì không ai có thể thấy được ông. Liệu có ai khác nghe được ông
    rõ như tôi không?”
    “Không, nếu ta thì thầm,” thiên thần chanh chua nói.
    “Tên ông là gì? Các ông có tên chứ?”
    “Chúng ta có. Tên ta là Balthamos. Bạn của ta là Baruch.”

    https://thuviensach.vn

    Will suy tính xem nên làm gì. Khi ta lựa chọn một cách trong số rất
    nhiều cách khác, tất cả những cách ta không chọn sẽ bị dập tắt như ngọn
    nến, như thể chúng chưa hề tồn tại. Vào lúc này, tất cả các lựa chọn của Will
    đều cùng đồng thời tồn tại. Nhưng để giữ cho tất cả cùng tồn tại có nghĩa là
    chẳng làm gì cả. Rốt cuộc thì cậu vẫn sẽ phải lựa chọn.
    “Chúng ta sẽ xuống núi,” cậu nói. “Chúng ta sẽ tới chỗ cái hồ đó. Ở đó
    có thể có thứ tôi tận dụng được. Mà dù sao tôi cũng đang khát nước. Tôi sẽ
    đi theo lối mà mình nghĩ là đúng và ông có thể chỉ dẫn nếu tôi đi nhầm.”
    Chỉ khi đã đi được vài phút xuống con dốc lởm chởm đá chẳng có lấy
    một lối đi này, Will mới nhận ra rằng bàn tay cậu không còn đau nữa. Thật
    ra cậu chưa từng nghĩ tới vết thương của mình kể từ khi tỉnh dậy.
    Cậu dừng lại nhìn miếng vải xù xì mà bố đã quấn quanh vết thương sau
    cuộc vật lộn giữa họ. Nó đang trơn nhẫy vì thứ thuốc mỡ mà ông đã bôi lên,
    nhưng không hề có một dấu hiệu nào của máu rỉ; và sau khi đã bị chảy máu
    không ngừng kể từ lúc bị mất hai ngón tay, điều này dễ chịu đến mức cậu
    cảm thấy tim mình gần như đang đập rộn ràng vì vui sướng.
    Cậu thử cử động các ngón tay. Quả vậy, các vết thương vẫn còn đau,
    nhưng mà là một kiểu đau khác: Không phải là sự nhức nhối sâu hoắm khiến
    sức lực cạn kiệt của ngày hôm trước, mà là một cảm giác âm ỉ, yếu ớt hơn.
    Cảm giác như nó đang lành lại vậy. Bố cậu đã làm điều đó. Bùa chú của các
    phù thủy đã thất bại, nhưng bố cậu đã chữa lành cho cậu.
    Cậu phấn khởi tiến bước xuống dốc.
    Mất ba tiếng đồng hồ và vài lời chỉ dẫn trước khi cậu tới một cái hồ
    nhỏ màu xanh biếc. Lúc đến được đó, họng cậu đã khô khốc vì khát. Dưới
    ánh mặt trời thiêu đốt, chiếc áo choàng trở nên nặng trịch và nóng bức; mặc
    dù sau khi cởi ra cậu lại nhớ sự bao bọc của nó, vì đôi tay và cái cổ trần của
    cậu đang bỏng rát. Cậu thả rơi áo choàng và balô rồi chạy vài mét cuối cùng
    về phía làn nước, để vục mặt xuống và nuốt từng ngụm nước lớn lạnh toát.
    Nước lạnh tới mức khiến răng và đầu cậu đau buốt.
    Khi cơn khát đã dịu đi, cậu ngồi dậy rồi nhìn quanh. Ngày hôm trước
    cậu đã không có tâm trí nào để để ý tới mọi thứ, nhưng giờ cậu đã thấy rõ

    https://thuviensach.vn

    hơn màu sắc mãnh liệt của mặt nước, và nghe thấy tiếng côn trùng rúc rích
    khắp xung quanh.
    “Balthamos?”
    “Vẫn luôn ở đây.”
    “Người chết đâu rồi?”
    “Đằng sau tảng đá cao phía bên phải cậu.”
    “Có con Quỷ hút hồn nào quanh đây không?”
    “Không, không có con nào cả.”
    Will nhặt balô và áo choàng lên rồi men theo mép hồ, đi tới tảng đá mà
    Balthamos đã chỉ.
    Phía sau tảng đá, một khu cắm trại nhỏ được dựng lên, với năm hay sáu
    căn lều và dấu tích của lửa nấu ăn. Will thận trọng đi xuống, phòng trường
    hợp ai đó vẫn còn sống hoặc đang ẩn trốn.
    Nhưng sự tĩnh lặng tuyệt đối đến mức tiếng côn trùng rả rích chỉ lớt
    phớt trên bề mặt của nó. Đám lều nằm im lìm còn mặt nước lặng như tờ
    trong lúc những gợn sóng vẫn đang chậm rãi trôi đi từ nơi cậu uống nước.
    Một vệt màu xanh vụt chạy qua gần chân cậu khiến cậu hơi giật mình,
    nhưng đó chỉ là một con thằn lằn nhỏ xíu.
    Những căn lều được làm từ vật liệu ngụy trang, chỉ khiến chúng càng
    thêm nổi bật giữa những tảng đá đỏ xỉn màu. Cậu kiểm tra căn đầu tiên và
    thấy nó trống trơn. Căn thứ hai cũng vậy, nhưng trong căn thứ ba cậu tìm
    thấy vài thứ có giá trị: một bộ cà mèn bằng thiếc và một hộp diêm. Ngoài ra
    còn một dải gì đó đen ngòm vừa dài vừa dày dặn như cẳng tay của cậu. Ban
    đầu cậu nghĩ đó là một miếng da, nhưng trong ánh nắng, cậu thấy rõ rằng đó
    là thịt sấy khô.
    Xét cho cùng thì cậu cũng có một con dao. Cậu cắt lấy một miếng
    mỏng, nếm thấy nó khá mềm và hơi mặn, nhưng được tẩm ướp rất ngon.
    Cậu cho miếng thịt và số diêm, cùng với bộ cà mèn vào balô rồi kiểm tra các
    căn lều còn lại, nhưng chúng rỗng không.
    Cậu để dành căn lều lớn nhất đến phút cuối cùng.

    https://thuviensach.vn

    “Đó có phải nơi có người đàn ông đã chết không?” Cậu nói vào không
    khí.
    “Phải,” Balthamos nói. “Ông ta đã bị bỏ độc.”
    Will cẩn trọng đi vòng tới cửa vào hướng ra hồ. Nằm sóng soài bên
    cạnh chiếc ghế vải bạt bị đổ nhào là cơ thể của người đàn ông được biết tới
    ở thế giới của Will dưới cái tên Ngài Charles Latrom, còn ở thế giới của
    Lyra là Ngài Boreal, người đã đánh cắp Chân Kế của cô, và sau đó cũng đã
    dẫn Will đến với con dao kì ảo. Ngài Charles từng là một kẻ hòa nhã, không
    trung thực và uy quyền, nhưng giờ thì ông ta đã chết rồi. Gương mặt ông ta
    méo mó một cách khó coi, khiến Will không muốn nhìn vào nó. Nhưng chỉ
    một cái lướt nhìn vào trong lều là đủ thấy có khối thứ để lấy trộm, vậy là cậu
    liền bước qua cái xác để nhìn kĩ hơn.
    Bố cậu, người chiến sĩ, nhà thám hiểm, hẳn sẽ biết chính xác cần phải
    lấy cái gì. Will thì sẽ phải đoán. Cậu lấy chiếc kính lúp nhỏ trong cái hòm
    sắt, vì cậu có thể dùng nó để nhóm lửa và tiết kiệm được diêm; một cuộn
    dây bện cứng cáp; một bi đông đựng nước bằng hợp kim, nhẹ hơn nhiều so
    với cái bình da dê mà cậu vẫn mang theo, cùng một cái cốc thiếc nhỏ; một
    cái ống nhòm nhỏ; một súc tiền xu vàng to bằng ngón tay cái của một người
    đàn ông, được bọc trong giấy; bộ dụng cụ cứu thương; viên lọc nước; một
    gói cà phê nhỏ; ba gói hoa quả sấy được hút chân không; một túi bánh quy
    yến mạch; sáu thanh bánh bạc hà Kendal; một gói móc câu cá và dây nilon;
    và cuối cùng, một cuốn sổ tay cùng vài chiếc bút chì, và một cái đèn pin
    nhỏ.
    Cậu xếp tất cả vào balô của mình, cắt một miếng thịt nữa, làm đầy bụng
    và sau đó là bi đông của mình bằng nước hồ, rồi nói với Balthamos:
    “Ông có nghĩ là tôi cần thêm thứ gì không?”
    “Cậu sẽ cần thêm chút ít phán đoán,” tiếng trả lời vọng tới. “Một thứ
    khả năng giúp cậu nhận biết được sự thông thái, khiến cậu tôn trọng và tuân
    theo nó.”
    “Ông có thông thái không?”
    “Hơn cậu nhiều.”

    https://thuviensach.vn

    “À, ông biết đấy, cái đó thì tôi không đoán được. Ông là đàn ông à?
    Nghe ông nói thì có vẻ là đàn ông.”
    “Baruch đã từng. Ta thì không. Giờ thì anh ấy là thiên thần.”
    “Vậy…” Will dừng việc mình đang làm lại, đó là sắp xếp đồ trong balô
    sao cho những vật nặng nhất ở dưới cùng, rồi cố gắng nhìn vị thiên thần.
    Chẳng có gì ở đó để nhìn cả. “Vậy ra ông ấy đã từng là người,” cậu nói tiếp,
    “rồi sau đó… Người ta trở thành thiên thần khi họ chết đi à? Đó có phải điều
    sẽ xảy ra không?”
    “Không phải lúc nào cũng thế. Không phải đại đa số các trường hợp…
    Rất hiếm.”
    “Vậy ông ấy sống vào lúc nào?”
    “Ít nhiều cũng phải bốn nghìn năm trước. Ta thì già hơn nhiều.”
    “Ông ấy sống ở thế giới của tôi à? Hay là của Lyra? Hay thế giới này?”
    “Ở thế giới của cậu. Nhưng có vô số thế giới tồn tại. Cậu biết điều đó
    mà.”
    “Nhưng làm thế nào người ta trở thành thiên thần được?”
    “Cái sự suy xét siêu hình này có ích gì chứ?”
    “Tôi chỉ là muốn biết thôi.”
    “Tốt hơn hết là tập trung vào nhiệm vụ của cậu đi. Cậu đã tước đoạt tài
    sản của kẻ đã chết này, cậu có tất cả những món đồ chơi mình cần để sống
    sót; giờ thì chúng ta đi tiếp được rồi chứ?”
    “Khi tôi biết được cần phải đi hướng nào.”
    “Dù chúng ta có đi hướng nào thì Baruch cũng sẽ tìm được.”
    “Vậy thì ông ấy vẫn sẽ tìm được nếu chúng ta ở đây. Tôi có vài việc
    khác cần làm.”
    Will ngồi xuống một vị trí mà cậu không nhìn thấy cái xác của Ngài
    Charles rồi ăn ba miếng bánh bạc hà Kendal. Cảm giác khoan khoái và
    mạnh mẽ mà cậu cảm thấy khi món ăn bắt đầu nuôi dưỡng cơ thể cậu thật
    tuyệt vời. Sau đó cậu lại ngắm nghía Chân Kế. Ba mươi sáu bức hình nhỏ
    xíu được vẽ trên ngà voi đều rõ ràng một cách tuyệt đối: chẳng có gì phải

    https://thuviensach.vn

    nghi ngờ về việc đây là một đứa bé, kia là một con rối, cái này là ổ bánh mì,
    vân vân. Chỉ có ý nghĩa của chúng là mờ mịt.
    “Lyra đã đọc cái này kiểu gì vậy?” Cậu nói với Balthamos.
    “Rất có khả năng là cô ta tự bịa ra. Những người sử dụng thứ thiết bị
    này đã phải nghiên cứu trong nhiều năm, nhưng kể cả thế thì họ cũng chỉ có
    thể hiểu được chúng nhờ sự giúp đỡ của rất nhiều sách tham khảo.”
    “Cậu ấy không hề bịa ra. Cậu ấy đã đọc thật sự. Cậu ấy đã nói cho tôi
    biết những điều đáng ra không bao giờ có thể biết được.”
    “Vậy thì điều đó đối với ta cũng bí ẩn không kém, ta đảm bảo với cậu,”
    thiên thần nói.
    Khi đang quan sát Chân Kế, Will nhớ lại một điều mà Lyra đã nói về
    việc đọc nó: Điều gì đó về trạng thái tinh thần mà cô phải đạt được để khiến
    nó hoạt động. Trạng thái tinh thần ấy cũng đã giúp cậu cảm nhận được sự
    tinh tế của lưỡi dao bạc.
    Cảm thấy tò mò, cậu rút con dao ra rồi cắt lấy một ô cửa sổ nhỏ phía
    trước chỗ mình ngồi. Qua đó cậu chẳng thấy gì ngoài bầu trời xanh biếc,
    nhưng ...
     
    Gửi ý kiến

    Đọc sách hay cũng giống như trò chuyện với các bộ óc tuyệt vời nhất của những thế kỷ đã trôi qua. (Rene Descartes)

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC THĂNG LONG - KINH MÔN - HẢI DƯƠNG !